Chuyển đến nội dung chính

HÃY CỨ LÀ MÌNH…


Cho dù mình có tốt đến đâu

Vẫn sẽ có người câu này câu nọ

Đừng thanh minh, cứ mỉm cười, kệ họ

Đó mới là cách xử sự khôn ngoan.


Sống đẹp hay không là ở cái tâm

Chứ đâu phải ở cái đầu thâm thúy?

Nhìn đàng hoàng đã chắc gì tử tế?

Như vật óng ánh kia chưa hẳn đã là vàng!


Ai đó xúc phạm và làm bạn tổn thương

Giữ bình tĩnh, đừng quan tâm đến nữa

Nghĩa cử đẹp là không thèm trả đũa

Bạn sâu sắc hay không, chính là ở việc này!


Khi biết chuyện gì, đừng vội nói ra ngay

Nghe chuyện cũng chớ vội tin bằng hết

Không đem cuộc đời mình so đo cùng kẻ khác

Bầu trời của mỗi người xanh một vẻ khác nhau.


Cuộc đời mình, mình làm chủ bấy lâu

Hà cớ gì đổi màu vì thiên hạ?

Việc mình mình làm, miệng đời nghiệt ngã

Cứ thả sức khen chê, vật vã chỉ tội mình.


Sống ở đời, phải học cách hy sinh

Nín nhịn được sự bực mình, lường gạt

Bước qua được sự đặt điều, xuyên tạc

Quên thật nhanh lời hứa hão của ai.


( Nguyễn Hoàng Diễm Sưu tầm bài và hình ảnh)

Nhận xét