Kính thưa quý vị, Lần đầu tiên tôi bước vào trại phong, tôi đã mang theo một nỗi sợ – nỗi sợ rất con người, rất bản năng: sợ bệnh phong. Dù đã đọc nhiều tài liệu, nghe biết rằng bệnh này ngày nay đã không còn lây lan như xưa. Tuy nhiên, khi tận mắt nhìn thấy những bàn tay cụt, những gương mặt đã biến dạng, những vết thương chưa lành… tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác rùng mình. Tôi sợ, tôi không biết nên bắt tay bệnh nhân thế nào, nên ôm bệnh nhân thế nào, nên nhìn thẳng vào đôi mắt bệnh nhân ra sao? Tôi sợ... vì tôi chưa hiểu. Nhưng rồi, chính các bệnh nhân – những con người mang trong thân thể dấu tích của một căn bệnh bị thế gian xa lánh, gớm ghét lại là người đã chữa lành sự sợ hãi nơi tôi. Không bằng lời giảng, không bằng sự giáo huấn, mà bằng sự thinh lặng và hiền lành của họ. Tôi bắt đầu ở lại với họ lâu hơn, nhiều hơn, và tôi thấy: • Có những cụ ông, cụ bà đã sống ở trại phong hơn 80 năm, 90 năm. Người thân của các cụ không còn, không một ai máu mủ, thân thích tới thăm v...
CHÂM NGÔN SỐNG CỦA NỮ TU MÂN CÔI: Với Tinh thần đức ái trọn hảo, chị em Mân Côi cùng Mẹ Maria sống mầu nhiệm cứu độ và mang ơn Cứu Độ đến cho mọi người.