Chuyển đến nội dung chính

[Nghệ thuật sống] - Mẹ ơi, con xin lỗi

“Thật chẳng ra làm sao mà” – tiếng mẹ quát lớn khi tôi bước vào đến cổng…
Chuyện đã xảy ra hơn hai năm rồi, nhưng trong tôi cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, sự nuối tiếc, ân hận vẫn khôn nguôi…
Nhớ như in ngày đó, ngày ba mẹ tôi vui sướng khi sinh được cậu con trai út – bé Tường -em của tôi. Lúc đầu tôi cũng mừng lắm ! Nhưng càng về sau, tôi càng cảm thấy mình như người dư thừa. Cảm giác ghen tị dần hình thành trong tôi lúc nào cũng không hay biết. Tôi tỏ ra gắt gỏng, khó chịu với mọi người, thường trốn học đi chơi.
Một hôm, vô tình thấy mẹ ngồi nói chuyện với em, mẹ bảo:
“Con là người nói dõi của nhà mình, rán học giỏi nhe con, con yêu của mẹ !”.
Mẹ ơi con xin lỗi
Tôi bỗng thấy nghèn nghẹn, có gì đó ở cổ họng làm tôi không thể nói tiếng nào. “Con yêu của mẹ” – bốn từ đó trước giờ tôi chưa từng được gọi như thế. Tôi vội bước đến bên mẹ hỏi:
“Con cũng là con trai, cũng là con của mẹ mà ! Sao mẹ không bao giờ động viên con, không bao giờ gọi con như thế ?”.
Không chỉ có thế mà nhiều lần khác, tôi nghe ba mẹ nói với em tôi những lời mà trước giờ chưa một lần nói với tôi, chẳng hạn như “con trai của ba đẹp lắm !”, “con trai mẹ giống ba mày y như đúc”…
“Ừ, ừ… thì mẹ cũng yêu con mà” – mẹ trả lời như không thèm quay lại nhìn tôi, chỉ lo chăm chút cho bé Tường. Tôi cảm thấy mình không còn quan trọng nữa rồi. Tôi lẵng lặng quay đi.
Mấy ngày sau đó, chẳng lúc nào tôi về nhà trước mười giờ tối, chẳng bao giờ tôi dứt cơn say. Tôi bỏ bê việc học từ đó và kết quả tất yếu là rớt tốt nghiệp. Biết tin đó, chắc ba mẹ tôi sốc lắm ? Bởi trước giờ tôi luôn là học sinh khá, giỏi và lúc nào cũng đi học đều đặng.
Tối hôm đó, cũng hơn mười giờ rồi mà mẹ vẫn chưa ngủ, mẹ đợi tôi về. Mẹ nằm trên võng đưa kẽo kẹt, tay cầm chiếc quạt lá dừa, miệng hát bài hát “Ru con”. Nghe bước chân tôi, mẹ ngồi bật dậy, bước ra cổng. Thấy dáng tôi khập khiễng, quần áo luộm thuộm, người đầy mùi rượu, mẹ không vui mừng nữa, quát to: “Thật chẳng ra làm sao mà !” rồi mắng tôi cả buổi tối. Càng lúc, nỗi bức xúc, buồn tủi trong tôi càng tăng lên, chẳng kịp suy nghĩ, tôi quyết định lấy một ít tiền của mẹ rồi bỏ đi ngay trong đêm đó.
Chẳng biết phải đi đâu, tôi lang thang suốt mấy tuần liền, bữa đói bữa no… Đến một ngày tôi thật sự chịu không nổi, tôi thật sự nhớ ba, nhớ mẹ, nhớ lời mẹ mắng, nhớ cả đứa em mà tôi hay ganh tị. Tôi nhớ, nhớ mọi thứ ở nhà ! Vậy là tôi quay về dưới bộ dạng gầy gò, xơ xác… Đứng nép ngoài cổng, tôi nhìn mãi mà chẳng thấy mẹ bước ra ngoài, mẹ đi đâu rồi ? Tôi tự hỏi…
Đứng đợi gần bốn tiếng đồng hồ. Mười một giờ, em tôi về. Thấy tôi đứng, nó chạy nhanh tới ôm cổ tôi, nước mắt lăn dài trên má. Tôi cũng không biết từ khi nào mà tôi đã không còn ganh tị với nó nữa và… cũng xúc động theo. Giờ thì tôi thật sự yêu nó…
“Anh Hai ơi ! Anh đi đâu vậy ? Em nhớ anh hai lắm !” – Tường nói trong tiếng nấc.
Tôi vuốt ve nó rồi hỏi:
“Sao không thấy mẹ… ?”.
Vừa nín nó lại khóc tiếp, nói trong nước mắt nghẹn nào:
“Sau mấy ngày anh đi, mẹ bệnh, giờ mẹ ở bệnh viện vẫn chưa về anh ơi…”. Rồi nó òa lên nức nở.
Tôi không chần chừ, lôi theo Tường chạy nhanh đến bệnh viện. Thấy mẹ nằm trên giường bệnh, tôi rất muốn chạy ngay vào ôm lấy mẹ nhưng có gì đó cản bước chân tôi. Có lẽ mẹ không muốn gặp tôi, vì chính tôi đã làm mẹ giận, vì chính tôi là đứa con bất hiếu. Tôi ngồi gục xuống hành lang. Tường không khóc nữa và cũng không nó gì, chỉ lẳnglặng đứng nhìn tôi. Tôi bước vào phòng, mẹ đang ngủ. “Vào đi con, mẹ ngày nào cũng mong con về hết”, một giọng nói trầm ấm vọng từ phía sau tôi. Tôi ngỡ ngàng ngước lên nhìn…
“Ba ơi, ba ơi !” – tôi òa khóc.
Ba xoa đầu bảo:
“Giữ im lặng đi con, mình đang ở bệnh viện mà. Con trai mà khóc gì chứ ?”, rồi ông mỉm cười nhìn tôi.
“Ba không phạt con sao ?” – tôi lau nước mắt hỏi ba.
“Phạt sao lại không ? Nhưng vào thăm mẹ đi !” – ba nghiêm khắc trả lời, thế nhưng tôi lại thích và thấy dễ chịu hơn.
Tôi bước vào phòng, mẹ đang ngủ. Khuôn mặt thiếu phụ đầy đặn ngày nào nay gầy gò, tái nhạt. Mẹ gầy quá nên nếp nhăn cũng hằng sâu trên vầng trán. Mẹ như già đi rất nhanh, nhanh đến độ tôi không tường được. Tôi nắm lấy đôi tay chay sần vì những ngày lam lũ nuôi tôi, bỗng mẹ giật mình, rồi thức giấc. Mẹ nhìn tôi bằng đôi mắt quần thâm, lại một lần nữa nước mắt tôi rơi, tôi ôm chầm lấy mẹ. Mẹ nghẹn ngào:
“Mẹ xin lỗi, nhưng chưa bao giờ mẹ hết yêu con !”
“Không mẹ ơi ! Con không tốt, mẹ mau khỏe mẹ nha ! Con xin lỗi…”.
Mẹ mỉm cười nhìn tôi, ngay lúc đó tôi thèm được mẹ mắng, và thật sự nhớ câu “Chẳng ra làm sao” của mẹ…
Webcamdong.com trích Internet

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

HÃY THEO THẦY - SEQUELA CHRISTI

“Hãy theo Thầy” là chủ đề tuần tĩnh tâm năm 2025 của 150 chị em khấn trọn thuộc Hội Dòng Chị Em Con Đức Mẹ Mân Côi Bùi Chu từ 19g30 tối 07/07 đến 20g30 tối 13/07 tại Tu Viện Nhà Mẹ Mân Côi Trung Linh, với sự hướng dẫn, chia sẻ và đồng hành của cha Giuse Phạm Quốc Giang – Bề trên Cộng Đoàn Dòng Chúa Cứu Thế Huế. Nhờ hồng ân Chúa, qua sự đồng hành tận tụy, linh hoạt, cởi mở của cha Giuse và sự phục vụ tận tình, chu đáo của quý chị em thuộc Tu Viện Nhà Mẹ không tĩnh tâm dịp này, 150 chị em đều được mạnh khỏe, tham dự cách sốt sắng, tích cực, chủ động, đầy đủ và trọn vẹn các Thánh Lễ, giờ cầu nguyện và giảng huấn… trong suốt tuần tĩnh tâm. Đây là thời gian ân sủng, giúp mỗi nữ tu lắng đọng tâm hồn và nhìn lại hành trình ơn gọi của mình giữa những thách đố của đời sống sứ vụ của người thánh hiến ngay giữa thế giới trần tục hôm nay. Trong bầu khí tĩnh lặng và linh thiêng của tuần tĩnh tâm năm, mỗi nữ tu Mân Côi được mời gọi trở về với cội nguồn ơn gọi đời tu, để lắng nghe và canh tân lạ...

Ngày gặp mặt nhóm Học bổng Cariatas Giáo phận Thái Bình

Sáng Chúa Nhật, ngày 31/08/2025, ban Caritas Giáo phận Thái Bình đã tổ chức Chương trình Gặp mặt Nhóm Học bổng Caritas, nhân dịp đầu năm học mới 2025-2026 với phương châm: “Tất cả cho tương lai” tại Trung tâm Lòng Chúa Thương Xót An Lạc, Giáo phận Thái Bình, trong bầu khí tươi vui và chan chứa tình thân ái. Hiện diện và đồng hành cùng các em học sinh, sinh viên trong suốt buổi họp mặt có quý Cha, quý Thầy, quý Soeur Văn phòng Caritas, anh Phêrô Trần Thanh Lương, Hiệp sĩ Thánh Giá – người con ưu tú của Giáo phận Thái Bình, 93 em học sinh, sinh viên thuộc diện nhận học bổng Caritas, quý Cha quý Thầy đồng hành với các em học sinh mồ côi, bị bỏ rơi và những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt đang được nuôi dưỡng, dạy dỗ tại Trung Tâm Lòng Chúa Thương Xót An Lạc và một số phụ huynh của các em. Mục đích của buổi họp mặt nhằm củng cố thiện chí muốn hỗ trợ thế hệ trẻ, khích lệ tinh thần, chia sẻ những khó khăn và hướng dẫn cho các em có những định hướng và nỗ lực trong tương lai. Trong ngày n...

Giáo phận Thái Bình mừng Xuân Bính Ngọ 2026 cùng bệnh nhân phong

Sáng thứ Bảy, ngày 21/02/2026 (mùng 5 Tết Nguyên Đán Bính Ngọ), Giáo phận Thái Bình đã tổ chức ngày gặp gỡ và mừng Xuân cùng các bệnh nhân phong tại Nhà thờ Giáo họ Đông Thọ, Giáo xứ Thái Sa(xã Thư Vũ, tỉnh Hưng Yên). Đây là hoạt động đầy ý nghĩa, thể hiện sự quan tâm và tình hiệp thông của toàn Giáo phận đối với những anh chị em đau yếu, bệnh tật trong những ngày đầu năm mới. Đặc biệt, nơi đây Giáo phận đang tiến hành xây dựng một tòa nhà mới – mái ấm dành cho các bệnh nhân phong – với ước mong tạo nên một không gian sinh sống ổn định, an toàn và chan chứa tình thương, giúp các bệnh nhân có nơi nương tựa lâu dài. Tham dự ngày mừng Xuân có Đức Cha Đaminh Đặng Văn Cầu – Giám mục chính tòa Giáo phận, quý cha, quý thầy phó tế, quý tu sĩ nam nữ, quý thầy chủng sinh, quý ân nhân – những người yêu mến bệnh nhân phong. Hiện diện trong niềm vui chung có một số bệnh nhân phong đang được nuôi dưỡng, chăm sóc tại tòa nhà mục vụ của Giáo họ Đông Thọ kể từ khi Nhà nước giải thể trại phong Văn M...